Thursday, August 9, 2012

NHA KỶ THUẬT XÂM NHẬP BẰNG NHAỶ DÙ ĐIỀU KHIỂN (HALO)





Sau khi có Chiến thuật Trực Thăng Vận, binh chủng Nhảy dù không còn xử dụng phương tiện nhảy dù để hành quân. Nhưng Nha Kỷ Thuật và binh chủng Lực Lượng Đặc Biệt vấn còn xử dụng nhảy dù đêm để đưa các Toán Thám Sát xâm nhập vào các an toàn khu cuả địch nằm sâu trong nội địa Lào, Campuchia với nhiệm vụ khuấy phá, bắt cóc, tìm kiếm Bộ chỉ huy đầu nảo, Trung tâm huấn luyện, nơi giam giữ tù binh, kho hậu cần v.....v  Các Toán hành quân được huấn luỵên nhảy dù đêm tại Trung Tâm Huấn luyện Yên Thế. Để bảo đảm bí mật, sau khi tham dự thuyết trình Toán được đưa vào khu CẤM cách biệt với thế giới bên ngoài cho đến lúc lên đường. Người ta thường dùng máy bay C.123 hoặc C.47, thả ở cao độ thật thấp, để tránh độ dạt quá xa……. Và trong đêm tối, khi ánh đèn sau đuôi máy bay báo hiệu điểm nhảy, từ màu đỏ hoang rợn chuyển qua màu xanh ma quái, những thiên thần Biệt kích như cánh dơi đêm, lao mình mất hút trong khoảng không gian đen tối, chấp nhận những hiểm nguy đang chờ chực dưới đất!
Vào khoảng năm 1970, để tránh những khuyết điểm khi xâm nhập bằng nhảy dù đêm như: Nhân viên trong Tóan thường hay bị thất lạc vì ảnh hưởng của gió, nhảy dù tự động không thể lái dù cùng rơi vào một điểm, máy bay phải bay thật thấp nên thường bi trúng phòng không của địch, tiếng ồn của động cơ máy bay không giữ được yếu tố bí mật v..vNên Bộ Chỉ Huy Nha Kỷ Thuật bắt đầu tổ chức một số Tóan xâm nhập đêm bằng nhảy dù điều khiển(HALO). Có lợi thế là máy bay thả Tóan từ cao độ trên 18.000 bộ, rơi xuống 2000 bộ mới mở dù, có thể dùng các thế rơi để bay gần nhau và lái dù rớt cùng một điểm.
Để chuẩn bị cho các chuyến xâm nhập nói trên, Bộ Chỉ Huy Nha Kỷ Thuật ủy nhiệm cho Sở Liên Lạc phối hợp với cơ quan cố vấn đối nhiệm Special Operation Group mở những khóa học Nhảy dù điều khiển ở Okinawa và Trung Tâm Huấn Luyên Yên Thế. Cuối năm 1970, chuyến xâm nhập đầu tiên bằng nhảy dù HALO do Tóan Hỏa Lôi thuộc Chiến Đòan 2 Lôi Hổ đảm nhận. Chuyến công tác được may mắn không gặp nhiều tổn thất như những chuyến công tác bình thường, nhưng có riêng những đặc thù,ảnh hưởng không ít đến tinh thần của các nhân viên tham dự. Xin kể lại như một minh chứng hùng hồn cho hoạt động của Nha Kỷ Thuật nói riêng, Quân lực VNCH nói chung để đánh tan những luận điệu xuyên tạc về tinh thần chiến đấu của Quân dân miền Nam trong công cuộc chống lại sự xâm lăng của thế giới Cọng Sản.
Một nén hương lòng thương tiếc đến Chuẩn Úy Nguyển Sơn thuộc Chiến Đòan 1 Xung Kích đã tử nạn trong khóa học HALO, Cố Biệt kích Lâm Savel, Cố Biệt kích Nguyển văn Do, Biệt kích Ngô Xuân Mẫn, Tóan Hỏa Lôi đã cùng tôi đảm nhận công tác, Trung Uý Trương Quế Minh P2 Sở Liên lạc theo dỏi, thông dịch, Cố Trung Úy Lưu văn Khiết tiếp vận liên lạc hành quân, Đại Úy Trương văn Ái tiếp nhận khi trở về..v….v
Kính nhớ đến Đại Tá Nguyễn văn Minh, Cựu Chỉ Huy Trưởng Sở Liên lạc, một vị chỉ huy khả kính, hết lòng với những số phận khắc nghiệt, đã theo dỏi,lo lắng, can thiệp yêu cầu phương tiện ứng cứu kịp thời giúp cho những con tốt đen hòan thành sứ mạng.
Được nghỉ xã hơi bốn ngày, sau chuyến công tác khuấy rối vùng đich ở Tây Bắc Khe Sanh, mới lang thang được hai ngày thì Thường vụ Lê Nam kiếm tôi cho biết phải vào Trại để trình diện Trung Tá Chiến Đòan Trưởng gấp. Vừa bước vào văn phòng chưa kịp làm thủ tục trình diện, Trung Tá Nguyễn thế Nhả đã khóat tay ra hiệu cho tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Tôi cảm thấy an lòng khi nhìn thấy nụ cười hiếm hoi trên khuôn mặt khắc khổ của vị Chỉ Huy Trưởng có tiếng là nghiêm khắc. Trầm ngâm vài dây ông cất tiếng:
_Thời gian trên Kông Tum, cậu có lẹo tẹo với cô gái nào không?
_Dạ thưa,không.
_ Cậu có làm gì liên quan đến luật pháp, có đánh lộn với đơn vị nào không?
_Da,thưa không
Sau vài giây im lặng, ông có vẻ ngạc nhiên chép miệng:
_Lạ thật… Tôi vừa nhận lệnh Sài Gòn cho cậu lên trình diện Chiến Đòan 2 gấp, không hiểu tại sao.Tôi cho phép cậu được đi ra ngoài thu xếp những công việc riêng, nhưng tối nay cậu phải vào ngủ trong Trại,sáng mai 5 giờ Hạ Sỉ 1 Duyệt sẽ đưa cậu vào phi trường sớm,cậu nghe rõ chưa?
Tôi khẻ đáp:
Dạ,Trung Tá.
Tôi đứng dậy đưa tay chào định quay ra, thì ông bước đến gần bên, đưa tay bóp nhẹ như vổ về trên vai tôi và nói tiếp:
_Theo tôi nghỉ là trên  Chiến Đòan 2 đang cần cậu đảm trách công tác nào đó, một thời gian ngắn rồi cậu sẽ về lại dưới này.Trong lúc cậu đi vắng, Trung sỉ 1 Tà Cô sẽ tạm thời thay thế cậu coi Tóan , tôi sẽ lưu ý với ban 3 sắp xếp cho Tóan Hải Phong được ở nhà ứng chiến đợi cậu về. Nếu nhu cầu bắt buộc thì tôi sẽ cắt cử một sỉ quan khác tạm thời đưa Tóan đi công tác.
Ông xiết chặt tay tôi với lời cầu chúc may mắn,tôi nhận ra trong ánh mắt lạnh lùng thường nhật của ông một chút thương cảm. Rời văn phòng Chỉ Huy tôi lẩn thẩn bước xuống dãy nhà của Tóan, trong lòng mang nặng nhiều lo nghỉ.Các Tóan hành quân được bổ sung từ Chiến đòan này qua hoạt động khu vực Chiến Đòan khác là chuyện bình thường,nhưng chưa bao giờ có trường hợp biệt phái cá nhân như tôi.Bước vào phòng Tóan Hải Phong,Tà Cô đang ngủ,Biệt kích Mang Lô đang lau nhà.Thấy tôi Ma Lô có vẻ mừng rở, nắm tay tôi kéo ra ngoài với giọng thì thầm:
_Hồi đêm Tà Cô say rượu lảm nhảm chưởi mày cả đêm Thiếu Úy.Tôi hỏi tại sao,nó nói em không biết.Tôi bảo nó đi quanh kiếm Biệt kích Pan,King và A Cươi về cho tôi gặp.
Thật tội nghiệp cho các Biệt Kích người Thượng,quê hương ở xa mù tận Khe sanh, Lao Bảo. Được tuyển mộ vào Biệt Kích biên phòng Làng Vei. Sau khi mất Khe Sanh họ tình nguyện qua Lôi Hổ theo đơn vị về căn cứ Phù Bài rồi chuyển vào Căn cứ Non Nước. Gia đình họ người còn, kẻ mất trôi nổi về định cư ở Mai Lộc, Đông Hà.Lâu lâu họ mới xin phép về thăm làng, thăm bản,đa số họ chỉ thích sống quây quần với nhau trong Trại. Hồi tôi mới về, Tóan Hải Phong bị mất tích, Trung Tá Nhả giao cho tôi thành lập lai Tóan. Đang lúc thiếu nhân sự thì Tà Cô từ Đaị Đội xung kích muốn qua Thám Sát. Tôi và Tà Cô biết nhau hồi còn ở binh chủng Lực Lượng Đặc Biệt vì cùng học chung khóa Nhảy Dù ở Trung Tâm Huấn Luyện Nhảy Dù. Khóa hoc này ai cũng biết Tà Cô,vì sau một tuần được huấn luyện các thế té nhào lộn dưới đất thì lên nhảy chuồng cu. Đến phiên Tà Cô nhảy Huấn Luyên viên hô:
_Chuẩn bị..
_Sẳn sàng.
_Go
Tà Cô la lên:
_Dạ khoan đã Thượng Sỉ
Huấn luyện viên hỏi:
_Tai sao không nhảy?
Tà Cô trả lời:
_Dạ thưa.. cái bụng muốn nhảy, mà cái chân không muốn nhảy.
Sau mấy lần như vậy không nhảy được,cuối cùng Tà Cô phải xin HLV thuốc bồi, nhờ vị HLV đạp thât mạnh mới ra khỏi chuồng cu. Cả khóa học ai cũng cười vì những câu nói mộc mạc.
Tà Cô về Tóan Hải Phong mang theo một số Biệt Kích thân tín. Hắn là một người lính can trường,có nhiều kinh nghiêm xương máu trên trận địa, nhưng tính tình quyết đoán, mang mặc cảm là người Thượng bị coi thường, nên hay nổi cơn vì những câu đùa không đúng lúc. Những người theo hắn chỉ biết phục tùng, nên dễ bị hắn sai khiến xúi dục. Đợi tất cả anh em trong Tóan có mặt,tôi đánh thức Tà Cô dậy và hỏi lý do tại sao hắn chưởi tôi, hắn tỏ vẻ bẻn lẻn:
_Có chi mô Thiếu Úy,em say mà.
Tôi nghiêm mặt:
_Tôi có gì không đúng anh nói ra đi.
Sau một lúc bối rối hắn nói:
_Dạ cuộc hành quân vừa rồi, Tóan phục kích, tại sao Thiếu Úy không cho anh em bắn chết, mà chỉ cho bắn bị thương,và tối đó lại bắt anh em phải ngủ đêm trên ghềnh đá nhọn hoắc, thì làm sao ngủ được?
Tôi nhẹ nhàng giải thích cho hắn biết. Tóan vừa nhảy xuống là bị đich phát hiện theo dỏi, khu vực công tác  thì rừng chồi xen kẻ những đồi tranh, đồi lét nên rất khó lẫn trốn. Đây là cửa ngỏ xâm nhập vào miền Nam, nên ngoài những đơn vị cơ hửu , còn có những Tóan được huấn luyện chống biệt kích gián điệp chuyên nghiệp. Sau bốn ngày liên tục tránh né, chúng tôi bị địch tìm thấy dấu vết khi đang leo lên một đỉnh đồi, sau lưng thì địch đang nổ súng báo động tập trung truy đuổi, trước mặt là đồi lét bịt kín, A Cươi đi tiền đạo dù khéo léo cách mấy cũng không tránh khỏi gây những tiếng động nghe răng rắc,buộc lòng tôi phải cho Toán nằm lại, tổ chức một cuộc phục kích cấp thời và ra dấu cho anh em chỉ bắn địch bị thương,mục đích để địch phải băng bó cấp cứu cho nhau làm trì hỏan sự truy đuổi. Sau đó  chúng tôi phải chạy băng qua một đồi  tranh khá cao và chui xuống một đường thông thủy được cỏ tranh phủ kín giữa hai sườn đồi, với vị trí này tương đối kín đáo,có hai sườn núi che chở nếu chận địch, nhưng khó kiếm được một chổ ngồi thỏai mái vì đất đã bị bào mòn qua những cơn mưa, chỉ còn trơ lại ghềnh đá tai mèo lởm chởm, len lỏi đi xuống một đoạn khá xa, tôi cho Toán dừng lại ngủ đêm.
Là một Tóan Thám Sát  nhảy vào lòng địch với nhiệm vị khuấy phá, chúng tôi đã mất yếu tố bí mật, địch đã đề phòng, Bộ Chỉ Huy  hành quân muốn duy trì sự có mặt của chúng tôi càng lâu càng tốt, để khủng bố tinh thần của địch trên đoạn đường xâm nhập đầu tiên. Sau những ngày bi truy đuổi và chạm địch, thần kinh chúng tôi ai  nấy căng thẳng, cơ thể mệt mỏi, nếu kiếm một vị thế bằng phẳng,  chắc chắn không ai có thể cưởng lai cơn buồn ngủ, nếu trong đêm đich bò đến làm sao phát hiện được. Nghe tôi giải thích xong, hắn gải đầu năn nỉ:
_Em xin lổi Thiếu Úy, em đi hành quân nhiều,nhưng chưa bao giờ nhảy Tóan nên em không biết thâm ý của Thiếu Úy, tha tội cho em.
Tôi khuyên nhủ vài câu, để làm cho hắn bớt sự áy náy và thông báo cho mọi người biết tôi phải đi Kông Tum, tôi giao nhiệm vụ cho Tà Cô  chăm sóc anh em như lời Trung Tá Nhả căn dặn. 
Suốt cả đêm tôi không thể nào chợp mắt, nghe tiếng động lạch cạch tôi ngồi dậy thì thấy Ma Lô đang loay hoay nấu nước sôi pha cà phê, Tà Cô phì phà điếu thuốc lá, Pan,King, A Cươi ngồi trùm chăn bất động, không khí như lắng xuống trong giây phút sắp chia tay .Vừa nhắp từng ngum cà phê do Ma Lô mang đến, vừa nhìn từng khuôn mặt chất phát, như cố ghi lại những nét thân quen. Đời lính, hơp tan ,còn mất là chuyện bình thường, nhưng lòng tôi không khỏi chùng xuống khi biết mình phải xa những người lính mà giờ đây tôi biết họ đã đặt hết tin yêu vào tôi.Lý tưởng với những sáo ngữ đối với họ quá xa vời,họ chỉ biết chiến đấu để bảo vệ màu cờ sắc áo và sẳn sàng hy sinh tính mạng vì cấp chỉ huy của họ.
Tôi khóac ba lô lên vai và nói vài lời từ biệt rồi bước đi với cỏi lòng nặng trỉu, A Cươi chạy theo nhét vội gói thuốc Pall Mall vào tay tôi với lời nói chân tình:
_Thiếu Úy, mày lấy gói thuốc mang theo mà hút cho ấm.
Tà Cô cũng nói chen vào:
_Thiếu Úy,mày đi mau mà về với anh em. Nếu mày không về thì mày làm việc ở mô cho anh em đi theo.
Tôi ậm ừ cho xong chuyện,xe bắt đầu chuyển bánh,tôi nắm chặt tay từng người và quay mặt đi, cố đè nén niềm cảm xúc đang dâng trào.Hình bóng những người lính thân yêu khuất lần,tôi cảm thấy thật lạnh,thật cô đơn trong chuyến đi đệnh mệnh.Chiếc máy bay C.123 đã chờ sẳn tự bao giờ,sau vài phút khởi động,máy bay di chuyển ra phi đạo rồi cất cánh lao vút lên cao trong sương mù dày đặc.
Xuống phi trường Kông Tum, một  vị Đại Úy cố vấn  và chiếc xe jeep đang chờ sẳn,ông ta đưa tôi về thẳng gặp trực tiếp Trung Tá Hồ Châu Tuấn, Chiến Đòan Trưởng Chiến Đòan 2,ông cho biết:
_Moa được lệnh Sài gòn tiếp nhận Toa, trước hết Toa xuống liên lạc với Chuẩn Úy Lê Ánh nhận lại Tóan Hỏa Lôi.Trong lúc chờ đợi công tác,Toa huấn luyện chiến thuật và thể lực cho Tóan. Kể từ giờ phút này, Toa sẽ trực tiếp làm việc với vị Cố vấn này. Có điều gì Toa không hiểu hoặc thắc mắc Toa cho Moa biết, Moa sẽ nói lại với phía đối nhiệm.
Tôi khẻ dạ, quay qua nháy mắt với vị cố vấn để làm quen rồi vội vàng đi xuống khu nhà của Tóan.Gặp lại Lê Ánh ngườn bạn thân cũ cùng tất cả anh em biệt kích đã có thời gian hoạt động bên nhau, chúng tôi tay bắt mặt mừng, những âu lo hầu như tan biến trước cuộc hội ngộ bất ngờ.Chúng tôi kéo nhau ra thành phố ăn một bữa cơm họp mặt với niềm vui chất ngất. Đời lính là thế, hợp rồi tan, tan rồi hợp, làm sao biết được ngày mai,nên chúng tôi tạm quên đi những lao đao lận đận,để sống những giây phút ồn ào trong tình đồng đội thân thiết trong ly rươu đắng, bên ly cà phê đậm đặc, thả hồn bay lảng đảng theo làn khói thuốc….
Hơn nữa tháng luyện tập để chờ đợi, tôi được viên Đại Úy thông báo chuẩn bị lên đường,thêm một lần nữa tôi vô cùng ngạc nhiên vì chưa được thuyết trình hành quân, chưa biết nhiệm vụ thì làm sao có thể biết được nhu cầu trang bị mà Tóan phải mang theo.Sáng hôm sau,chúng tôi được đưa ra phi trường,giả từ thành phố Kông Tum heo hút với bao kỷ niệm. Cũng là một chuyến đi như bao chuyến đi khác, nhưng trong tôi dấy lên sự bịn rịn khác thường, những con đường nhựa nghèo nàn, những hàng cây lặng lẻ, giòng suối Dakbla trãi dài uốn khúc như mái tóc của người sơn nử dần dần xa khuất. Tôi cảm nhận một điều gì đó không rỏ nét, tất cả anh em dù không nói ra, nhưng chắc chắn cùng chung một thắc mắc về một chuyến công tác ly kì:
_Không biết mục tiêu hành quân.
_Di chuyển bằng máy bay C.123
_Không biết nhiệm vụ và thời gian công tác ..v…v
Hơn một giờ,máy bay hạ dần cao độ,chúng tôi đã nhìn thấy thành phố Sài Gòn thấp thóang dưới những áng mây và tiếp theo là những mảng rừng cao su hiện ra dưới tầm mắt, chúng tôi đã đóan ra công việc sắp làm khi máy bay đáp xuống phi trường của Trung Tâm Huấn Luyện Yên Thế,Long Thành. Đó là ôn tập lại Nhảy dù điều khiển để đảm nhận công tác đặc biệt nào đó.
Sau hơn một tháng huấn luyện kỷ thuật nhảy đêm, xử dụng máy tìm nhau, chúng tôi được tham dự thuyết trình hành quân, trong phòng thuyết trình ngoài các phần hành chuyên môn cố vấn Mỷ,về phía Việt Nam  có sự hiện diện của Đai Tá Nguyễn văn Minh .Vị Trung Tá cố vấn phụ trách thuyết trình chỉ cho chúng tôi điểm nhảy trên những ô vuông của tấm bản đồ được che kín và cho biết vắn tắt nhiệm vụ, Toán sẽ từ điểm nhảy di chuyển từ hứơng Đông sang hướng Tây nghe ngóng,báo cáo.Nếu nhân viên nào bị thất lạc thì hoạt đông độc lập, sẽ cho lệnh triệt xuất khi Bộ Chỉ Huy đã nhận được những tin tức cần thiết. Đại Tá Minh nói vài câu để khích lệ tinh thần, ông cho biết đây là cuộc hành quân có tính chất đặc biệt mà người Mỷ muốn thử coi khả năng của các Tóan Việt Nam, ông tin rằng với kinh nghiệm sẳn có , chúng tôi sẽ vượt qua những thử thách để hòan thành nhiệm vụ,sau đó ông giới thiệu với chúng tôi Trung Úy Trương quế Minh, sẽ giúp chúng tôi trong mọi vấn đề giao dịch. Các Tóan viên trở về phòng ngủ để chuẩn bị lên đường, riêng tôi được giữ lại để cho biết thêm một vài điều cần thiết.
Cái màn đen che lấp tấm bản đồ được gở xuống, phơi bày những ám hiệu màu đỏ,đánh dấu những vị trí nghi ngờ nơi đóng quân ,hệ thống phòng không của địch.Ông cho biết máy bay do thám kỷ thuật tìm thấy có nhiều làn sóng vô tuyến phát xuất từ khu vực này,nên nghi ngờ nơi đây có thể là Bộ Chỉ Huy hoặc địa điểm trích trử lương thực của địch Ông nói:
_Cách đây gần hai tháng,Chiến Đòan 3 đã cho một Tóan chuẩn bị nhảy xuống khu vực này,nhưng khi trực thăng vừa hạ thấp cao độ thì bị phòng không bắn rơi. Chiến Đoàn 3 tiếp tục cho một Tóan xâm nhập bằng nhảy dù đêm cũng bị thiệt hại, cả hai lần chúng ta bị mất hai Tóan và hai máy bay. Bộ Chỉ Huy quyết định các anh sẽ xâm nhập bằng phương tiện nhảy dù điều khiển, hy vọng với cao độ trên 18.000 bộ máy bay sẽ tránh được phòng không, các anh sẽ rơi xuống 2000 bộ thì mở dù. Thời gian hoạt động tùy thuộc vào các tin tức của các anh gởi về, những chi tiết này chỉ riêng mình anh biết,nếu không có gì thắc mắc thì anh về cho Tóan chuẩn bị, tối nay sẽ lên đường.
Những tin tức vừa được ông cố vấn tiết lộ làm tôi không khỏi chóang váng, nhiệm vụ chỉ quan sát và báo cáo mà phải nhảy bằng dù điều khiển , hai Tóan của Chiến Đòan 3 thiệt hại cùng hai chiếc máy bay báo hiệu mục tiêu khó nuốt, suốt hơn một tháng nhảy ngày nhảy đêm, thần kinh như muốn căng ra, cơ thể nhào lôn giữa không trung làm rêm cả người,Tôi muốn chúng tôi phải có thời gian ổn đinh tinh thần và thể xác trước khi công tác, nhưng mục tiêu đã thuyết trình rất khó trì hỏan, tôi thử liều đề nghị cho chúng tôi được nghỉ hai ngày để dưởng sức .Ông nhìn tôi có vẻ thông cảm, nhưng ông không có quyền, phải có sự chấp thuận của thượng cấp ở Sài Gòn.
Trung Úy Minh thông báo cho biết, đề nghị của tôi đã được chấp thuận. Lẻ ra chúng tôi phải di chuyển vào khu CẤM, nhưng trong khu cấm cũng có mấy Tóan của chương trình Đề Thám(Việt Cọng chiêu hồi) đang chuẩn bị hành quân, nên căn phòng ngủ của chúng tôi trở thành khu cấm tạm thời, nội bất xuất, ngoại bất nhập, có thêm một ông Đại Úy và một ông Trung sỉ xuống sống chung với chúng tôi,Biệt Kich Nguyễn văn Thể và Cao văn Noi bị gảy chân trong lúc huấn luyện sau khi băng bột đã được trả về Kông Tum, chỉ còn lại 4 người. Sau khi suy nghỉ rất kỷ, tôi cho anh em biết những tin tức mà tôi vừa biết, sao phải dấu chứ, khi tình nguyện theo học Halo là chúng tôi đã chấp nhận tất cả, tôi kêu anh em ngồi gần lại và kể hêt sự việc, để không khí bớt ngột ngạt tôi nói nữa thật nữa đùa:
_Lần đi này có thể không trở lại, anh em mình ai có muốn trăn trối điều gì cho vợ con, người yêu thì nói với Trung Úy Minh, ông sẽ chuyển lời lại cho.Chúng ta có hai ngày để dưởng sức rồi lên đường,anh em có ý kiến gì không?
Như gải đúng chổ ngứa của đề tài Ngô Xuân Mẫn châm chọc:
_Lâm Savel có nhắn gì cho cô Hoa thì nói đi, hay là xin phép về một đêm chia tay cho bi đát nảo nùng.
Mẫn trước đây là lính Thiết Giáp, nhưng ưa thích phiêu lưu nên tình nguyện về Lôi Hổ.Hắn có đai đen Thái cực Đạo,xử dụng đỏan côn rất giỏi, nên hắn là nhân vật chính khi Tóan có công tác bắt cóc tù binh. Lâm Savel là người Việt gốc Miên ở vùng 4,gia nhập vào các Tóan Biệt Kích Tiền phong Delta, thuộc Lực Lượng Đặc Biệt, sau được chuyển qua Biệt Kích Lôi Hổ, thân hình to lớn,có sức vóc nên thường phải mang máy truyền tin cho Tóan.Tính chân chất thiệt thà,tin dị đoan và nhất là mê gái nên thường bị anh em trêu chọc.Hắn trả miếng:
_Đ.m mày lo cho cái thân voi của mày đi, nhìn mày tao nghi quá…. chắc chuyến này sẽ là lá vàng phủ kín đời …. anh Mẫn. Giọng hắn khàn khàn kéo dài đời anh Mẫn như ca vọng cổ, rồi cười toe toét đưa hai cái răng vàng sáng chói.
Nguyễn văn Do thọt vào:
_Hình như có điềm báo trước cho hai đứa mày, có cần tao cúng cô hồn giúp chúng mày không vậy?
Biệt Kích Do trước mang cấp Thượng Sỉ, ở binh chủng Nhảy dù,vì bất mản với vị Thiếu Úy Đà Lạt mới ra trường thiếu kinh nghiệm nhưng muốn chỉ huy, nên hắn bỏ qua Lôi Hổ, hắn có gia đình với hai đứa con trai kháu khỉnh, nhưng máu giang hồ vẫn chua nguội lạnh, thích cuộc sống dọc ngang, tính trầm tỉnh , có nhiều sáng kiến để giải quyết trong những lúc hiểm nguy,nên được anh em đặt cho cái biết danh Do Khổng Minh. Câu chuyện chọc phá nhau cứ thế tiếp diễn, những nụ cười bởn cợt vang lên, nhưng tôi biết chỉ là gượng gạo, không thể nào khỏa lấp được những lo nắng đang dâng lên trong lòng mọi người.
Sáng hôm sau Trung Úy Minh xuống cho biết :
_Ngày hôm qua anh Do đề nghị BCH trợ cấp cho anh em một số tiền và hai ngày phép để đi chơi rồi sau đó về đi hành quân, ông Trung tá cố vấn cho biết là sẽ chấp thuận nhưng với điều kiện là sau khi hòan thành nhiệm vụ.
Tôi hết sức ngạc nhiên và tức giận, tôi hiểu đây là một câu nói đùa của Do trong lúc tôi đi đâu đó. Trung Úy Minh vô tình làm nhiệm vụ thông dịch, nhưng trong hòan cảnh này không thể nói đùa một cách vô ý thức, hình như bao nhiêu lo nghỉ, bực dọc dồn nén bấy lâu được dịp bùng phát,tôi trừng mắt nhìn về phía Do:
_Ai cho phép anh đề nghị như vậy? Anh và tôi đối xử với nhau như tình anh em, nhưng anh phải nhớ khi có công việc tôi là cấp chỉ huy của anh, muốn gì anh phải nói cho tôi biết trước… Anh là Biệt kích, tôi là Sỉ quan,nhưng chúng ta đều được yểm trợ qua ngân khỏan viện trợ của Mỷ,nhưng chúng mình không phải là loại lính đánh thuê, chúng mình hảnh diện phục vụ cho một lý tưởng cao đẹp, danh dự và tính mang của người lính không thể đem đánh đổi lấy đồng tiền và một vài ngày buông thả,anh có thể từ chối công tác, tôi sẽ tìm mọi lý do để anh ở nhà. Tóan rất cần anh, nhưng quân đội sẽ không cần những người mang ý tưởng bệnh hoạn như anh.
Quay qua phía Trung Úy Minh tôi hậm hực:
_Còn Trung Úy, đã là một sỉ quan đau có thể chuyện gì Trung Úy cũng phải thông dịch!
Do cúi gầm mặt giải thích:
_Chỉ là câu nói vui, nhưng tôi không ngờ anh Minh lại trình lên trên. Xưa nay anh em mình chưa bao giờ nặng lời với nhau, bây giờ anh đã nói vậy thì tôi xin được ở nhà.
Cơn giận như đã vơi đi,tôi nhỏ nhẹ:
_Vậy thì anh ở nhà, tôi thấy anh còn hai cháu trai rất dễ thương, dành thì giờ săn sóc tụi nó được ngày nào hay ngày đó.
Tôi hỏi tiếp:
_Còn Mẫn, Lâm Savel, anh nào từ chối công tác thì nói luôn đi.
Lâm Savel lí nhí:
_Tôi cũng bị đau cái lưng, không biết có nhảy được không!
_Còn Mẫn thế nào?
Hắn trả lời chắc nịch:
_Anh đi thì tôi đi, anh ở nhà thì tôi sẽ ở nhà.
Tôi kết luận:
_Vậy thì Do và Savel ở nhà, tôi và Mẫn sẽ đi
Tôi nhờ Trung Úy Minh nói với ông Đại Uý cố vấn xin cho Savel và Do được ở nhà vì lí do Savel bị đau lưng và Do bị đau bụng bất ngờ. Vị cố vấn đi lên phòng hành quân một lúc rồi trở lại cho biết là Bộ Chỉ Huy đã chấp thuận và ông còn nói thêm:
_Đi công tác bằng nhảy dù Halo, 4 người là không tốt, 3 người thì tạm được, 2 người là tốt nhất. Thời gian trôi qua thật nhanh, mới đó mà đã hết hai ngày, tối nay chúng tôi sẽ lên đường, có lệnh chuyển Do và Savel vào khu cấm, ở lại đó cho đến khi Tóan hành quân trở về. Đột nhiên Do thay đổi ý định xin đi hành quân:
_Tôi xin lổi anh về chuyện đã xảy ra, tôi không thể nào yên lòng khi để anh và Mẫn lẻ loi đi vào chổ chết, tôi biết tôi không có tài cán gì, nhưng có thêm một tay súng, dù có chuyện gì xảy ra cũng có thể dựa vào nhau để chống đở.
Tôi im lặng suy nghỉ một lúc rồi nói:
_Thôi lở đã trình lên trên rồi, Do yên tâm ở nhà, nói tới nói lui kỳ lắm. Hơn nữa đi là đi, ở nhà là ở nhà, không nên đổi ý s thành điềm không tốt.
Do cố năn nỉ:
_Tôi đã suy nghỉ kỷ rồi,xin anh cho tôi đi. Còn chuyện sống chết là do số trời, nếu lần đi này mà anh với Mẫn có mệnh hệ gì, tôi đành lòng được sao, hơn nữa anh em mình hoạt động trong đơn vị này là phải chấp nhận tất cả,anh hiểu tính tôi mà.
Lâm Savel cũng chen vào:
_Tôi cũng xin đi, đ.m. chết thì chết sống thì sống, sợ cái quái gì chứ.
Mẫn cười trêu chọc:
_Vậy thì mày viết giấy bàn giao cô Hoa lại cho người khác , rồi hắn cao giọng lè nhè kéo dài bài hát:Tao biết..... mi đi.... chẳng trở về!
Mọi người gượng vui cười xòa,trong lòng tôi cũng cảm thấy yên tâm vì dù sao bốn người cũng ấm hơn , có bất trắc cũng dễ xoay xở. Tôi báo cho vị cố vấn biết dù bị bệnh nhưng Do và Savel vẫn cố gắng đi hành quân được, ông mĩm cười đưa một ngón tay cái lên biểu hiện niềm hân hoan một cách đểu cán. Sau này tôi mới biết, những câu chuyện xảy ra giữa chúng tôi hai vị cố vấn này đều biết, vì hai ông hiểu và nói tiếng Việt rất giỏi.
Khỏang 10 giờ tối, chúng tôi nhận đồ trang bị hành quân, người ta đã chuẩn bị đầy đủ thức ăn cho từng người trong ba lô, súng đạn AK, quần áo ka ki vàng, nón tai bèo giả trang, dù lưng, dù bụng v...v  rồi lên xe ra phi trường. Hai ngày được nghỉ thật ra làm đầu óc căng thẳng thêm, chúng tôi dựa lưng thiếp đi trong sự mệt mỏi ở cuối phi đạo, chỉ chợt thức tỉnh khi nghe tiếng rít của máy bay C.130 đáp xuống đường bay. Chúng tôi lên máy bay thì gặp Đại Tá Nguyễn văn Minh và Đại Tá Cố vấn Trưởng, sau những cái bắt tay thật chặt,hỏi han sức khỏe từng người,cửa máy bay được khép kín,chúng tôi đứng chụm lại quanh tấm bản đồ được trãi xuống sàn, để nghe phi hành đòan thuyết trình về lộ trình bay và sự yễm trợ về không lực,tôi nhắc lại cho anh em nhớ ám hiệu nhận nhau và hướng tẩu thóat khi bị thất lạc để máy bay dễ tìm kiếm. Đại Tá Minh đưa cho chúng tôi mỗi người một ổ bánh mì và lon Coca, chúng tôi cố ăn để lấy sức, máy bay gầm gừ thêm một hồi rồi cất cánh.
Tôi cố nhắm mắt để quên những lo nghỉ, nhưng đầu óc tỉnh như sáo. Người thân, bạn bè , em gái hậu phương, thành phố với những ánh đèn rực rở , giờ này có ai biết là chúng tôi sắp lao vào nơi nguy hiểm, đánh đu với tử thần! Máy bay bắt đầu nâng cao độ từ 1000 bộ rồi 12.000 bộ và lên dần,… tôi liếc nhìn đồng hồ là 12giờ 45’,tôi đi đến từng người để chỉnh lại đồng hồ cho giống nhau, kiểm soát lại đồng hồ cao độ, viên Huấn Luyện Viên có nhiệm vụ thả Tóan ra dấu cho chúng tôi mang mặt nạ dưỡng khí. có tiếng chuông báo hiệu ,cửa máy bay phía sau bắt đầu được nâng cao, ngoài trời ánh trăng hơi mờ mờ,gió thổi thốc vào từng cơn,hai vị Đại Tá và các nhân viên trên máy bay thắt dây an tòan,tất cả trong tư thế sẳn sàng.Một hồi chuông nhẹ nhàng vang lên,vị HLV ra dấu cho chúng tôi bỏ mặt nạ đứng dậy, Đại Tá Minh vổ nhẹ trên vai chúng tôi,biểu thị lời chúc may mắn,hồi chuông thứ hai , chúng tôi níu vào nhau đi lần ra phía cửa và hồi chuông thứ ba báo hiệu, ngọn đèn đỏ ghê rợn sau đuôi máy bay chuyển qua màu xanh ma quái, chúng tôi lao ra khỏi máy bay trong tiếng hô lanh lảnh của vị HLV: GO
Vừa ra giữa không trung chưa kịp lấy thế bay, thì cái ba lô đeo lủng lẳng dưới chân giựt mạnh làm tôi bị rơi ngửa, tôi đang lấy lại thăng bằng để lật sấp thì thấy lóang thóang ba bóng   đen rơi qua mặt, tôi co hai chân, xuôi tay thành mũi tên , chúi đầu xuống lao vun vút đuổi theo. Theo kế hoạch tôi nhảy ra trước, sau lưng dù của tôi được xịt lân tinh chiếu sáng làm chuẩn cho các tóan viên bay theo và khi dù mở trên chóp dù của tôi có ngọn đèn màu xanh báo hiệu cho các tóan viên lái dù theo, nhưng tình thế thay đổi, tôi phải cố căng mắt nhìn ba bóng đen phía dưới để bay theo họ. Kim đồng hồ cao độ truột dần, không khí chao động làm bộ áo bay rộng thùng thình bay phừng phực,càng xuống thấp càng bị sức hút của mặt đất độ rơi càng nhanh. Tôi giật cho dù mở ở độ cao 2000, phía dưới ba bóng dù lơ lửng, tôi níu dây thượng thăng quay mặt về cánh dù gần nhất và cho dù lạng theo. Dù từ từ rơi đúng hướng, nhìn xuống mặt đất là một màu đen mù mịt,100… 50….. 10 bộ, tôi lấy thế chuẩn bị, co hai chân khép chặt hạ bộ, dùng hai cánh tay che mặt, đầu cúi gập vào dù bụng, hai mắt nhắm kín, phú thác sinh mạng cho những vật cản dưới đất.
May mắn tôi rớt xuống trong một đám cỏ khá dày,dù phủ trên một tàn cây thấp,tôi nhẹ nhàng đập khóa an tòan,mở bộ đai dù,tháo cây AK bên hông đề phòng, im lặng nghe ngóng…Sau vài phút không nghe tiếng động của địch,tôi mở máy phát tín hiệu,cuốn dù,tháo bỏ những trang cụ không cần thiết cho vào túi dù mò mẩm dấu vào bụi rậm. Thời gian chờ đợi như dài ra,tiếng chíp.. chíp tín hiệu phát ra thật buồn, nghe như tiếng chim sâu lạc đàn, 5 phút,10 phút tôi nghe tiếng lay động của cây cỏ, tôi húyt ám hiệu,có tiếng đáp trả,một bóng đen đang tiến về hướng tôi, nhìn dáng dấp tôi nhận dạng là Nguyễn văn Do, chúng tôi chia nhau bố trí và tiếp tục chờ đợi. Vài phút sau, người tìm đến là Lâm Savel, hắn còn mặc nguyên bộ đồ bay, tay xách cái túi dù trống rổng. Hắn cho biết là dù bị mắc cây cao, gần con đường lớn,  hắn không gở được,tôi và Do phải phụ với hắn để tháo dù xuống đem cất dấu. Theo dự trù thì sau một tiếng đồng hồ chờ đợi, chúng tôi sẽ phải di chuyển, nhưng còn thiếu Ngô Xuân Mẫn, không biết giờ này hắn như thế nào, tôi sợ hắn bị tai nạn bất ngờ, những cành cây vô tri vô giác sẽ làm cho hắn gảy tay! gảy chân! hay dù bị treo lơ lửng trên cành cây cao, hắn không thể nào xuống đất,những tưởng tượng không tốt cứ hiển hiện trong đầu óc. Hơn 2.30 sáng rồi, chúng tôi không thể chờ đợi được nữa, địa điểm chúng tôi rơi xuống tương đối trông trải, phải di chuyển gấp, trời sáng mà chưa ra khỏi chổ này thì tất cả sẽ bị lộ. Tôi phá bỏ máy tín hiệu và dặn nhỏ Do,Savel trên lộ trình đi, quan sát kỷ chung quanh và trên cành cây may ra tìm thấy Mẫn, chúng tôi di chuyển thật chậm vừa nghe ngóng vừa quan sát, khu vực này cây mọc khá thưa,chen lẫn với cỏ voi  cao tới ngực,sương khuya thật lạnh, đôi giày bố ngụy trang đã thấm ướt,, chúng tôi tìm một bụi rậm để nghỉ chân và liên lạc báo cáo về BCH.
Trời sáng dần, có tiếng gà gáy thoang thỏang đâu đây, có nhiều tiếng người nói chuyện, rồi tiếng chuông leng keng văng vẳng rồi lớn dần. Một đàn bò ước lượng hàng ngàn con đang gặm cỏ khắp khu vực, mấy con bò đến gần chổ chúng tôi ẩn trú,ngửi mùi  hôi lạ nhìn sửng chúng tôi và hét lên như báo động, bất chợt tôi thấy một bóng người núp sau lùm cây nhìn chúng tôi chằm chặp, đầu súng CKC nhô hẳn lên khỏi ngon cây, tôi vội khều Lâm Savel nói nhỏ:
_Ê,Vel tụi nó thấy mình rồi kìa, anh dùng tiếng Miên kêu tụi nó lại thử coi.
Lâm SaVel hỏi:
_Đâu?...đâu? Tôi chưa kịp trả lời thì bóng người hụp xuống, chỉ cách nhau chừng 30 thước, tôi lia vội một tràng AK , không thấy tiếng súng bắn trả tôi nói nhanh:
_Chạy Lâm Savel
Cứ thế chúng tôi bương cỏ mà chạy té lên té xuống, mặc cây gai cào rách cả hai tay. Có ba tiếng súng báo động sau lưng, chúng tôi lại càng chạy thục mạng cố né tránh xa những  nhà cửa của địch được làm dưới những tán cây lớn, chợt nghe tiếng súng nổ phía trước, Lâm Savel nhào xuống bắn chống trả, tôi nhào lên bắn yễm trợ ra dấu cho Do đằng sau vừa trờ tới chạy về hướng khác, tôi và Vel vừa rút theo vừa bắn cầm chừng, cũng mất hơn bốn tiếng bôn tẩu, chúng tôi mới thóat khỏi sự truy đuổi, mồ hôi ra như tắm, hơi thở hổn hển, khát nước và mệt quá ba chúng tôi dừng nghỉ bố trí ở gốc cây to ven bờ suối cạn, dù không cảm thấy đói nhưng chúng tôi thay phiên nhau vừa canh địch vừa nhai từng ngụm gạo sấy, uống nước cầm hơi. Chưa đầy 30 phút, một tóan quân địch đi men theo bên kia bờ suối tìm đến,chúng tôi thay phiên nhau vừa chạy vừa bắn chận, nhờ hai bên bờ suối có hai hàng tre gai làm chướng ngại vật, nhờ gốc cây lớn che chở,nhờ những gò mối nằm rải rác giữa rừng giúp chúng tôi có vị thế tác xạ chính xác, nên sự truy duổi của địch bị chậm lại. Đang chạy, đột nhiên Lâm Savel vấp cành cây khô té xuống, không đứng lên nổi:
_Tôi bị trặt giò rồi, không thể chạy được nữa.
Một chút bối rối tôi nói:
_Anh bò chun trốn dưới cỏ, tôi và Do sẽ nhử địch đuổi theo chạy về hướng khác.
Vừa chạy, thỉnh thỏang tôi nổ súng, để cố dụ địch đuổi theo,tiếng súng nổ, tiếng la hét nghe văng vẳng đằng sau, bây giờ không cần phương hướng,tôi và Do cắm đầu cố chạy,thóat được càng xa càng tốt, tiếng súng của địch thưa dần rồi mất hẳn, chúng tôi chạy chậm lại, rồi ngồi bệt xuống cỏ nghỉ một chút lấy sức, nghe ngóng động tỉnh. Rừng cây im lặng đáng sợ, chỉ nghe gió thổi rì rào, chúng tôi tiếp tục hành trình , cẩn thận băng qua một quảng rừng chồi ,trước mặt lai hiện ra một đám rừng thưa đầy cỏ voi chen chúc, thấy cỏ mà ngán, cỏ ngăn bước chân, cỏ để lại dấu vết trước sau gì địch cũng tìm ra tiêu diệt. Tôi quyết định chun dưới cỏ, Do bò trước, tôi bò sau, vừa bò tôi vừa lấp lại dấu vết, cứ một đoạn chúng tôi dừng lại nghe ngóng rồi tiếp tục, được một khỏang khá xa, chúng tôi ẩn trốn cạnh mấy gốc cây. Tôi biết chắc chắn là địch không dễ gì bỏ qua cuộc săn bắt, chúng đang rình mò ở đâu đó, tôi nghỉ là chúng đã bị thương vong ít nhiều, nên bây giờ chúng cẩn thận hơn. Trời đã ngã về chiều, bất chợt chúng tôi nghe tiếng máy bay từ xa vọng lại, tôi mở máy liên lạc, quá mừng rở khi nghe tiếng phát ra từ chiếc máy nhỏ, như mơ hồ từ  cỏi nào đó vọng lại, tôi ra dấu cho Do phòng bị, tôi nằm sát xuống đất,kê sát máy vào tai và miệng,lấy chiếc khăn tam giác bịt kín chổ hở tôi thì thầm:
_Nhạn trắng, nhạn trắng chim sẽ nghe.
Tiếng trong máy la lên như mừng rở :
_anh nghe tôi rõ không trả lời
_Nghe rõ năm trên năm, xin báo để anh biết, một chim sẽ bị lạc đàn khi rời tổ, bị đụng ổ kiến lửa của Manh mẻ lúc 9 gây go, một chim sẽ khác bị gảy cánh lúc 2 gây go, hiện tại còn 2 đang bị bủa lưới. Tình hình khu vực có rất nhiều nhà ở, nhiều bò, nghe có tiếng heo, gà.
_Nhận đủ bạn, tôi sẽ làm việc với bạn sau 15 phú quốc, chúc may mắn.
Tôi tắt máy và nhìn đồng hồ, 4 giờ 45,. 5 giờ tôi sẽ mở máy liên lạc lại, Do nhìn tôi như thầm hỏi, tôi lắc đầu buồn bả, nghe tiếng rột rạt từ xa,chúng tôi biết là địch đang tìm tới, tôi nói với Do:
_Khi nào tụi nó thấy mình mới bắn, còn không thì nín lặng.
Mười lăm phút chờ đợi  trôi qua chậm chạp,mở máy thì đã nghe tiếng gọi của Sỉ quan tiếp vận liên lạc, muốn biết tọa độ hiện tại của chúng tôi, tôi cho tọa độ rồi nói thêm:
_ Số nhà không chính xác, xin vào vùng chúng tôi sẽ hướng dẫn.
Tiếng máy bay mất hút, không còn liên lạc được nửa, tôi biết địch vẫn bao chung quanh, chúng tôi hy vọng máy bay vỏ trang hoặc F5 mở cho chúng tôi một con đường máu để chạy thóat thân, nhưng nhớ đến hệ thống phòng không dày đặc của địch khi thuyết trình hành quân và trời đã ngả về chiều,mọi hy vọng mong manh tắt ngấm, không ai chịu đem một lực lượng hùng hậu để chỉ cứu hai người lính nhỏ bé mà có thể xảy ra nhiều thiệt hại.Thật bất ngờ chúng tôi lại nghe tiếng máy bay, lần này càng lúc càng gần, tiếng của Sỉ quan liên lạc lại vang lên:
_Chim sẽ,, chim sẽ anh hướng dẫn cho tôi đến thăm nhà của anh đi.
Tôi chỉnh hướng theo địa bàn và dùng phương pháp đồng hồ để điều khiển máy bay,tôi lại càng ngạc nhiên hơn khi nghe được cả tiếng trực thăng,niềm hy vọng lại nhen nhúm.Tiếng súng phòng không 12 ly 7 bắt đầu nổ lắp bắp trên bầu trời, tôi lấy tấm Pano vén cỏ trải ra, máy bay thật thấp, tiếng động cơ của máy bay O2 gaò lên lồng lộn, như gà mẹ đang nóng lòng muốn cứu đàn con gặp nạn,tôi nói khẻ: Bingo…bingo báo hiệu là máy bay đang bay ngang qua vị trí.
_Tôi đã nhìn thấy anh, đề phòng bọn kiếng lửa đang ở chung quanh, báo anh mừng là Mặt trời cho phép anh tư tưởng xung phong, anh chuẩn bị tôi sẽ hướng dẫn anh ra bàn bi da.Tiếng nói vừa dứt, máy bay vút lên cao,đánh một vòng tròn rồi lao xuống thả một quả khói và bay xuôi về hướng đông. Bốn chiếc Cobra sà xuống bay theo bắn những tràng Đại liên xối xả chen lẫn những quả rốc két, khói bụi mịt mù, tôi và Do quàng tấm Pano vào cổ chạy theo hướng trực thăng đã dọn đường, ra một khỏang trống,một chiếc trực thăng CH.53 từ đàng sau lướt tới, thả xuống cho chúng tôi chiếc thang dây, tôi và Do đu vào thang, móc khoen chử D vào móc an tòan,máy bay cất cánh lấy cao độ qua hết ngon cây rồi bay thẳng. Ở trên cao tôi mới thấy được tòan cảnh,những đường đi màu đỏ của đạn đạo đan xéo nhau của máy bay bắn xuống, phòng không của địch bắn lên như pháo bông, hai chiếc F.5 đang thay phiên nhau thả bom, tôi thấy lòng phơi phới, có thóat qua những nguy hiểm mới thấy được quý giá của sự sống.
Máy bay đáp xuống phi trường Quảng Lợi,nơi Bộ Chỉ Huy tiền phương của Chiến Đòan 3 trú đóng, vị Đại Úy cố vấn đã chờ sẳn đưa chúng tôi vào hầm trạm xá để giải trình, ông cho biết là Ngô Xuân Mẫn cũng an tòan đang trên đường về ,và Lâm Savel bị gai tre đâm hư một con mắt cũng đựợc máy bay bốc thẳng về bệnh viện. Tôi mừng muốn rơi nước mắt, vậy là anh em còn đủ,niềm vui trở về trọn vẹn. Lát sau Mẫn về đến, chúng tôi ôm chầm lấy nhau, nước mắt đoanh tròngHắn cho biết dù của hắn rơi phủ trên tàn cây, sát nhà của địch, nghe tiếng động tụi nó rọi đèn tìm kiếm, Mẫn chỉ tháo kịp dù và xách súng chạy, sáng ra nghe  tiếng xe,tiếng người nói chuyện thật gần, nên cả ngày hắn núp trốn trong bụi gai,khi nghe tiếng trực thăng đến gần, hắn khóac Pano vào cổ, tìm ra chổ trống và được trực thăng đón về. Sáng ra ,vị cố vấn ra hiệu cho biết máy bay B.52 đã dọn sạch mục tiêu .
Vừa bước lên khỏi hầm, chúng tôi gặp Đại Uý Ái, tính tình vẫn sôi nổi như ngày nào ở binh chủng Lực Lượng Đặc Biệt
_Ủa mày vừa về hồi đêm hả? Tao đem xe ra đón nhưng tụi Mỷ dành đi đón, tao tưởng là Toán của bên Chiêu Hồi. Chiều hôm qua, hai chiếc H.34 của phi đòan 219 chờ ở đây, chắc là để đón tụi mày về Sài Gòn giải trình , nhưng Mỷ muốn giải trình ở đây, anh em xách tàu không về, có lẻ vì sương mù nên đụng nhau rớt hết rồi, tao vừa cho Tóan đi nhảy lượm xác.
Số mệnh không biết đâu mà lường, Sau mấy chục năm biết bao vật đổi sao dời,biết bao nhiêu kỷ niệm đời lính,biết bao nhiêu lần thóat chết trong đường tỏ kẻ tóc, nhưng chuyến hành quân HALO vẫn là kỷ niệm không bao giờ phai nhạt, mỗi lần chợt nhớ lòng tôi không khỏi ngậm ngùi, nhớ lại những khuôn mặt thân quen giờ đây người còn kẻ mất, mà thương cho số phận mình,  số phận anh em đồng đội.


Hòang như Bá







 Lưu niệm bằng nhảy dù HALO





Nhay Du C17

No comments:

Post a Comment